Nàng về như mây mùa xa. Làn bóng nhẹ nhàng run qua tóc đen của nàng, mang theo niềm nhớ chậm rãi. Nàng hồi ức về ngày xưa, khi tình yêu thiết tha còn phôi thai. Bóng giọt nước mắt nàng dần hạ trong gió mùa xa. Vương Phố Đêm Bóng Tơ Buông Tiếng Đàn Buổi tối thơm nức xuống
Vạn Lý Phong Sương
The wind howls across the vast lands whispering sorrow. Each gust, a piercing lament, reminiscent to loss' sweet embrace. Like flakes of fog, the memories drift through the soul-stirring spaces. A solitary journey wanders, lost within a sea under whispers. khảo trí kỷ biết nơi đâu? Cõi đời mênh mông, bao điều kỳ diệu giấ